Skip to content
Trang hiện tại:
Thứ sáu, 12/2/2010, 00:14 GMT+7

Bề chìm của nhà hàng lẩu Hải Đế Lao

Nhân viên của Hải Đế Lao hầu hết đều xuất thân từ nông dân, trình độ dân trí rất thấp. Nhưng trước khi vào làm việc họ đều phải thông qua 2 tuần đào tạo về lưu trình, về thái độ phục vụ …
> Khách đi ăn lẩu vui vẻ chờ 2 tiếng mới được phục vụ

Hôm trước mình đọc báo và tự nhiên có hứng viết bài gửi, không ngờ được đăng và hôm nay vào thấy có rất nhiều phản hồi của bạn đọc! Mình rất vui vì bài viết của mình và vấn đề này rất được mọi người quan tâm! Trong bài viết mình thấy có rất nhiều ý kiến phản hồi rất hay, và cũng thấy có một số thắc mắc, vì vậy hôm nay mình viết tiếp bài này để giải đáp một số thắc mắc của bạn đọc!

Mình thấy còn có rất nhiều bạn có ý định lấy ý tưởng này làm tham khảo để khởi nghiệp, mình rất vui vì điều đó cũng chính là những gì mà mình mong muốn khi viết bài. Hy vọng sau này khi mình về Việt Nam sẽ có Hải Đế Lao thứ hai, thứ ba và nhiều hơn nữa! Một doanh nghiệp thành công cần có sự hội tụ của rất nhiều yếu tố, và vì ở đây chỉ đang bàn đến vấn đề chất lượng phục vụ nên mình không nói nhiều về các khía cạnh khác mà chỉ nhấn mạnh đến phục vụ!

Và hôm nay mình sẽ nói thêm một chút về những bề chìm - những yếu tố hỗ trợ đắc lực cho bề nổi là chất lượng phục vụ của Hải Đế Lao.

Để có chất lượng phục vụ tốt đầu tiên phải nói đến đội ngũ nhân viên! Đến Hải Đế Lao bạn có thể thấy tất cả các nhân viên đều vui vẻ cười nói, vui vẻ làm việc, và người nào việc nấy, đều ra vào tất bật ,luôn chân luôn tay nhưng họ vẫn không quên cười với khách. Nói tóm lại là nhân viên nào cũng có thái độ làm việc rất tích cực, tích cực một cách vui vẻ.D ưới góc nhìn của một nhà kinh tế thì điều đầu tiên họ nghĩ đến sẽ là vấn đề đào tạo và quản lý nhân lực của người quản lý ở đây. Điều đó quả là rất đúng.

Thành công của Hải Đế Lao không chỉ ở bề nổi là chất lượng phục vụ mà còn ở bề chìm là công tác quản lý. Thậm chí Đại Học Bắc Đại ( Đại học nổi tiếng hàng đầu Trung Quốc) đã có giáo sư nghiên cứu về thành công của công tác quản lý ở đây, còn cử học trò của mình làm nhân viên phục vụ để có thể nghiên cứu được bí quyết quản lý của họ. Rất nhiều nhà hàng lớn còn cử nhân viên đến để học hỏi kinh nghiệm của Hải Đế Lao.

Một điều đáng chú ý đó là cái cách mà chủ tịch hội đồng quản trị của Hải Đế Lao _ Trương Dũng quản lý nhân viên của mình _ quản lý không chỉ bằng quy định mà còn bằng tình người. Có một lần ăn lẩu mình có nói chuyện với một nhân viên ở đây và được biết: nhân viên của Hải Đế Lao hầu hết đều xuất thân từ nông dân, trình độ dân trí rất thấp. Nhưng trước khi vào làm việc họ đều phải thông qua 2 tuần đào tạo về lưu trình, về thái độ phục vụ …Sau đó sẽ tiếp tục theo dõi thái độ của họ trong thời gian 2 tuần đầu làm việc, nếu tất cả đều tốt họ sẽ được nhận vào làm.

Mặc dù lương của nhân viên ở Hải Đế Lao không cao hơn những nơi khác là bao nhiêu, nhưng chế độ đãi ngộ của họ đối với nhân viên vô cùng tốt. Hải Đế Lao có đến hơn 6.000 nhân viên nhưng nơi ở của nhân viên đều là những khu chung cư ở rất gần nhà hàng. Nơi ở của họ có đầy đủ tiện nghi, ti vi, điều hòa, bình nóng lạnh….có cả người chuyên quét dọn, giặt đồ cho họ. Vì theo như Trương Dũng nói, nhân viên phục vụ sau khi làm việc vất vả, đặc biệt là những nhân viên làm ca đêm sau khi về sẽ rất mệt mỏi, nếu họ lại còn phải lo lắng về nhà ở, về giặt giũ dọn dẹp thì sẽ cảm thấy càng mệt mỏi hơn và hơn nữa là không thể yên tâm làm việc, yên tâm phục vụ khách hàng, từ đó đương nhiên tinh thần phục vụ khách hàng sao mà tốt được? Những đãi ngộ này tính ra chi phí không hề cao nhưng lại có hiệu quả rất tốt.

Hơn nữa, những nhân viên gia đình nghèo ở quê có bố mẹ già yếu, nếu làm việc tốt mỗi tháng công ty sẽ gửi cho bố mẹ họ 400 nhân dân tệ để an dưỡng tuổi già (không tính vào lương). Và vì vậy, nếu họ làm việc không tốt thì bố mẹ sẽ không được nhận khoản tiền trên, vì thế quản lý không cần mắng mỏ phê bình họ, tự họ cũng sẽ cố gắng làm việc. Đã có rất nhiều trường hợp nhân viên công ty gặp khó khăn, công ty cũng đã bỏ tiền ra giúp đỡ.

Mục đích của Trương Dũng là hi vọng nhân viên của họ sẽ có thể làm việc cho Hải Đế Lao như làm việc cho nhà mình, phục vụ khách hàng như phục vụ người thân của mình. Nhân viên ở đây sẽ có quyền đưa ra ý kiến để nâng cao chất lượng phục vụ, và nếu ý kiến đưa ra hợp lý sẽ được thi hành. Vì theo họ, nhân viên chính là những người trực tiếp phục vụ khách hàng, vì thế họ sẽ biết khách hàng cần gì?Hơn nữa, vì chú trọng tình người vì vậy nhân viên có thể làm việc hết sức tận tâm, cố gắng hết sức để làm vừa lòng khách hàng.

Thực khách đang ngồi chờ ở tầng 1. Ảnh: Luckystar.

Nói thêm về chất lượng phục vụ. Phục vụ ở Hải Đế Lao được gọi là kiểu “phục vụ biến thái”, nhưng đó chính là yếu tố cạnh tranh hàng đầu của họ: “làm vừa lòng khách hàng đến từng chi tiết nhỏ”, và quan niệm phục vụ này được bắt đầu từ khi Trương Dũng khởi nghiệp. Sau 2 năm bán đồ ăn ở vệ đường, vào khoảng năm 1994, Trương Dũng đã cố gắng mở một quán lẩu nhỏ ở Tứ Xuyên, quán lẩu rất đơn sơ, chỉ có vài bàn ăn và trong mấy ngày đầu đều không có một bóng khách. Nhưng sau vài ngày, bỗng có một đoàn khách đến ăn, Trương Dũng vô cùng vui mừng và cố gắng phục vụ hết sức chu đáo, thậm chí còn giúp họ trông em bé. Những người khách khi thanh toán đều khen lẩu rất ngon. Trương Dũng vô cùng vui mừng và khi họ đi khỏi đã nếm thử nước lẩu xem hôm nay mình chế thế nào. Khi nếm ông vô cùng bất ngờ vì nước lẩu quá đắng, do quá tay cho thuốc Bắc, vậy mà khách hàng của ông lại khen ngon. Từ đó ông hiểu được, chính thái độ phục vụ tận tâm của ông có thể bù đắp những điểm còn thiếu của nồi lẩu. Cũng chính từ đó mà lấy chất lượng phục vụ đặt lên hàng đầu đã trở thành quan niệm kinh doanh xuyên suốt quá trình phát triển của Hải Đế Lao, để nó có thể phát triển được như ngày hôm nay.

Đương nhiên, đi đôi với chất lượng phục vụ tốt còn cần phải có chất lượng sản phẩm, giá thành hợp lý thì khách hàng mới có thể chấp nhận được! Khách hàng suy cho cùng thì cũng là đi ăn lẩu, không thể đến một nhà hàng phục vụ tốt để ăn một nồi lẩu không ngon được! Có thể nói lẩu ở Hải Đế Lao rất ngon, đồ ăn cũng rất tươi! Ở đây, phần nước lẩu không free mà bạn phải mua, khoảng 20 – 30 tệ một nồi, nhưng nước lẩu của họ vô cùng ngon, và có thể thêm đến khi nào bạn ăn xong (không phải thêm nước sôi mà là thêm nước lẩu đã chế biến)! Đối với những bạn thích ăn lẩu thì có thể hiểu được đối với một nồi lẩu thành công thì phần nước đóng vai trò vô cùng quan trọng! Có nhiều bạn hoài nghi về việc việc phục vụ cao như vậy thì giá thành chắc chắn phải “trên trời”. Nhưng như bài viết trước mình đã đưa ra, giá thành ở đây chỉ tương đương, có chăng thì cũng cao hơn một chút so với những nơi khác.

Cụ thể nếu bạn đi ăn 2 người thì sẽ vào khoảng 60-70 nhân dân tệ 1 người, và nếu đi đông hơn, share ra thì sẽ rẻ hơn rất nhiều, với giá thành đó để đi ăn ở một nhà hàng ở Bắc Kinh là chuyện rất bình thường! Khi ăn ở đó còn có một món rất đặc biệt mà khách thường hay gọi đó là món mỳ sợi : khi gọi món này sẽ có nhân viên biểu diễn miễn phí cho bạn xem: họ dùng sợi mỳ làm dây lụa để múa, múa đến khi sợi mỳ giãn đều rồi mới bỏ vào nồi. Bạn hoàn toàn có thể yên tâm về vệ sinh vì họ được luyện tập rất điêu luyện, thường thì không bao giờ để sợi mỳ va vào người hay rơi xuống đất, nếu chỉ vô tình chạm nhẹ vào người, họ sẽ lập tức đổi sợi khác!Mỗi lần đi ăn ở đây mình thường ì ạch mới về được đến phòng( vì no)! Vì thế bạn không phải lo lắng phục vụ tốt như vậy thì giá thành sẽ thế nào?

Múa mỳ ở Hải Đế Lao. Ảnh: Lucky Star.

Một vấn đề được đặt ra là vậy lợi nhuận của họ sẽ thế nào? Vì có thể thấy họ có rất nhiều khoản chi phí phụ, đặc biệt là chi phí cho chất lượng phục vụ? Câu trả lời chính là: lợi nhuận của họ quyết định bởi tỷ lệ dọn bàn, hay số lần dọn bàn mới. Trong một buổi tối, tỷ lệ dọn bàn trung bình là 3-5 lần, nếu cao có thể lên đến 6-7 lần đối với mùa đông khách. Tức là một bàn ăn của họ trung bình một buổi tối có thể tiếp 3-5 lượt khách.

Thậm chí mùa hè là mùa ít khách của lẩu, khi những nhà hàng lẩu khác phải thêm thực đơn ngoài lẩu thì ở Hải Đế Lao vẫn có khách.Và để có được tỷ lệ dọn bàn cao như vậy tất cả đều do chất lượng phục vụ của họ quyết định. Vì vậy chất lượng phục vụ đối với họ không chỉ là yếu tố cạnh tranh hàng đầu, còn là một phương thức quảng cáo, phương thức maketing vô cùng hiệu quả. Thường thì khách của Hải Đế Lao đến một lần rồi cứ tiếp tục đến những lần sau, và sẽ dẫn họ hàng, người thân bạn bè của họ cùng đến nữa.

Như mình là một ví dụ, khi nghĩ đến lẩu, thì nơi đầu tiên mà mình nghĩ đến sẽ là Hải Đế Lao, và thường thì sẽ đến đó trước, nếu phải chờ quá lâu mà không chờ được thì mới nghĩ đến chuyện đi nơi khác. Và có một điều đặc biệt nữa, đó là có lần, khi mình không chờ được và đi nhà hàng khác, nhân viên của họ đã chạy theo và đưa cho mình một tờ khuyến mại trị giá 20 nhân dân tệ rồi nói xin lỗi và hẹn lần sau đến ăn mang theo tờ khuyến mại này sẽ được giảm giá 20 tệ! Đó cũng là một cách giữ khách của họ, để khách hàng có thể vui vẻ đi ăn nơi khác nhưng vẫn không quên Hải Đế Lao!

Nói về nhân viên phục vụ, phục vụ của họ tận tình mà không làm cho người khác khó chịu, và đảm bảo bạn vẫn có không gian riêng khi dùng bữa! Khi họ đưa cho bạn dây buộc tóc và khăn lau kính, đều rất tự nhiên và lịch sự: “Người đẹp, tặng bạn một cái dây buộc tóc này”, hoặc: “Khói lẩu rất dễ làm mờ kính, tặng bạn chiếc khăn lau kính nhé, nếu kính bị mờ thì có thể dùng tạm”. Và tất nhiên là dùng hay không thì tùy bạn, có lần mình cũng không dùng, vì mới làm tóc xong, nhưng cứ nhận thui, vì cái dây màu phấn hồng cũng đáng iu mà!

Thực khách đang dùng bữa. Ảnh: Luckystar.

Chỉ khi có vấn đề gì cần thì họ mới qua giúp bạn, còn không thì sẽ lau dọn xếp đồ ở góc phòng ăn, vì thế bạn có thể tự do ăn uống và khi cần thì chỉ cần gọi nhẹ hoặc giơ tay vẫy là họ có mặt liền! Khi họ gợi ý chọn món cũng rất lịch sự và khéo léo. Họ chỉ đưa ra lời khuyên hữu ích thôi, còn nghe hay không vẫn là quyền của bạn. Cái này có thể nói là liên quan đến nghệ thuật phục vụ, và nếu bạn nào học kinh tế thì có thể được học qua môn này, vì thế đối với những nơi thật sự chú trọng chất lượng phục vụ họ sẽ đào tạo nhân viên rất bài bản ( từ thái độ ,thời gian nói, độ thân mật, khoảng cách phù hợp vơi khách hàng…).

Mình thấy có bạn có vẻ hoài nghi về độ trung thực của bài viết, và có phần không tin lắm về một nơi có thể phục vụ tốt đến như vậy, nhưng từ đó có thể thấy bạn là một khách hàng khá dễ tính! Còn mình, mình chỉ viết những gì mà bản thân mình đã từng trải qua, ít nhất là 6-7 lần ăn ở đó.

Tất nhiên, không có gì là hoàn hảo họ không thể tránh khỏi có mắc sai sót, nhưng vấn đề là họ thật sự hướng đến tiêu chí mang đến cho khách hàng một chất lượng phục vụ tốt nhất vì thế các vấn đề phát sinh dù lớn hay nhỏ cũng đều có thể được giải quyết , vấn đề là nhà hàng, nhân viên phục vụ có thật sự có thiện chí giải quyết hay không mà thôi!

Nói chung ở Bắc Kinh phục vụ hầu hết là tốt hơn ở Việt Nam nhưng tất nhiên vẫn không phải là tất cả, vẫn có những nơi phục vụ rất kém, và thường thì khách hàng đến một lần và không bao giờ quay lại nữa. Nhưng những nơi đó thường không thể tồn tại lâu được, vì họ phải cạnh tranh.

Hồi ở Việt Nam mình có quen mấy người bạn nước ngoài, và có những lúc họ nhờ dẫn đi ăn nhưng thật khó để có thể chọn được một nơi ưng ý. Các bạn ấy có người đã ở Việt Nam khá lâu rồi, họ thường nói với mình, ở nước họ, các nhà hàng thường cứ cái sau mở ra thì lại tốt hơn cái trước, vì thế các nhà hàng trước để cạnh tranh được thì nhất định phải sửa đổi. Nhưng ở Việt Nam thì không thế, bao nhiêu năm vẫn vậy, vẫn chẳng thấy sửa đổi, có lẽ là họ chưa cần thiết phải sửa đổi để cạnh tranh!

Nhưng mình tin trong tương lai, khi cần phải cạnh tranh để sống còn, họ nhất định phải sửa đổi, từ chất lượng sản phẩm, vệ sinh đến thái độ phục vụ, và yêu cầu đầu tiên có lẽ là cần có những nhà hàng thật sự tốt để họ phải cạnh tranh và khách hàng phải là giám khảo nghiêm khắc trong cuộc cạnh tranh này! Có nhiều bạn đề cập đến vấn đề cung – cầu ảnh hưởng đến chất lượng phục vụ, điều đó đúng. Và thường thì khi cung cao hơn cầu_ chất lượng phục vụ sẽ phải nâng cao, và cầu cao hơn cung thì chất lượng phục vụ sẽ đi xuống!

Nhưng có thể thấy rằng ở Hải Đế Lao cầu cao hơn cung chứ, vì khách hàng của họ luôn trong tình trạng phải xếp hàng chờ phục vụ nhưng họ vẫn có thể giữ được thái độ phục vụ tốt, chất lượng phục vụ tốt ,điều đó mới thật sự đáng trân trọng!Cùng một dãy phố, thậm chí nhà hàng lẩu ở ngay cạnh Hải Đế Lao tại sao không thể có lượng khách bằng họ được? Đó chính là điểm khác biệt của họ.

Mình biết xã hội Việt Nam chưa thế phát triển bằng nước ngoài được, nhưng bất kỳ cái gì cũng cần có quá trình, và tại sao mỗi con người Việt Nam chúng ta không cố gắng để quá trình ấy đi nhanh hơn? Từ một ví dụ rất nhỏ về thành công của Hải Đế Lao, về thành công rực rỡ của một người bán đồ ăn vệ đường không hề qua một lớp học về kinh tế nào có thế để lại cho chúng ta rất nhiều điều phải suy ngẫm. Mình cũng chỉ mới chuyển sang học kinh tế được hơn 4 tháng và chưa từng kinh doanh, hồi học Đại Học ở Việt Nam mình chỉ học Ngoại Ngữ, dù mới chỉ học được một học kỳ, nhưng bất kỳ môn học nào về kinh tế , mình thấy đều có một điểm chung, đó là mục đích cuối cùng đều hướng đến đáp ứng nhu cầu của khách hàng, làm vừa lòng khách hàng với chi phí thấp nhất.

Và mình nghĩ đối với những doanh nghiệp, những nhà hàng thì người quản lý của họ có lẽ phải là những chuyên gia về kinh tế, vậy mà tại sao vấn đề quan trọng như vậy lại không được chú trọng? Hay là họ học quá nhiều, nghiên cứu quá sâu và suy tính những điều cao siêu quá nên đến những điều cơ bản như vậy lại ….quên mất?

Nhưng mình nghĩ, nếu thật sự quan tâm đến chất lượng phục vụ thì để có thể làm vừa lòng khách hàng thật sự không quá khó, chỉ cần những người kinh doanh thật sự chú trọng điều này và mỗi ngày chú ý một chút, một chút nữa! Không phải ngẫu nhiên mình đưa ra ví dụ này, nó là một ví dụ rất hữu ích cho những bạn muốn khởi nghiệp.

Ông chủ Trương Dũng.

Trương Dũng cũng từ 2 bàn tay trắng và không hề có một kiến thức nào về kinh doanh nhưng cuối cùng ông đã thành công, chỉ với sự tận tâm với nghề nghiệp, tận tâm với khách hàng!Mình hy vọng sẽ nhận được nhiều ý kiến đóng góp của các bạn , mình thấy đây cũng là một cơ hội tốt để giao lưu học hỏi, đặc biệt là các bạn bên kinh tế

Luckystar

Muốn hỏi một chút

Có lẽ Hải Đế Lao không có cách đặt chỗ qua điện thoại chăng? Nếu đặt chỗ qua điện thoại thì việc gì phải đến chờ lâu như thế, và làm gì có nhiều người phải chờ như thế? Hay là những người đến chờ ... những người đặt chỗ qua điện thoại không đến chăng?

Một số nhà hàng lẩu có tiếng ở HN thường xuyên phải đặt chỗ trước 2-3 ngày qua điện thoại, nếu không không có chỗ, nhưng đồ ăn thường rất đắt. Họ cũng không hề quan tâm tới những việc tặng cái này cái nọ (như buộc tóc) phục vụ khách, cùng lắm là khuyến mại về giá, thêm đồ nhậu ...

Về chất lượng phục vụ thì tệ hơn nhiều, cái này liên quan tới văn hóa doanh nghiệp. Tôi biết 1 nhà hàng lẩu nấm, khi họ vừa dọn mâm cho khách vào đến bếp là xúm lại ... ăn hôi, hay giấu nấm mang về nhà ăn ...

( Xmen )


ảnh hưởng xã hội

Bài viết bạn rất hay, nhưng bạn không đề cập đến yếu tố "ảnh hưởng của xã hội" Có rất nhiều ý kiến thắc mắc: phục vụ thế thì giá cao, nhưng tôi nghĩ ở Việt Nam có bán đắt đến mấy thì cung cách phục vụ cũng không phát triển. Tôi xin giải thích: Tôi đã từng đi nhiều vùng ở Trung Quốc, có những vùng rất nghèo, còn hơn cả Vietnam, nhưng hạ tầng và dịch vụ xã hội họ xây dựng rất tốt, ví dụ đi qua thành cổ Lệ giang, tôi còn thấy cả những người dân tộc trong các siêu thị đẹp. Như thế có nghĩa Họ đã hướng dẫn giáo dục cho người dân lối sống văn minh hiện đại, trong khi đó ở Hanoi có gì, vài bác đi BMW vẫn ngồi quán trà đá vỉa hè.... Vậy thì phục vụ cho những người có lối sống đang văn minh, sẽ khác với lối sống vỉa hè.... Nếu bạn có viết tiếp xin hãy phân tích cả yếu tố toàn xã hội vào.

( hoang )


Giá thành và chất lượng phục vụ

Mình ko hiểu sao ở Việt Nam lúc nào cũng có cái kiểu nói đến chất lượng là lại nói đến tiền, ví như có bạn bảo giá lẩu ở Bắc Kinh là 200k/ người, và so với lẩu ở VN, mình ko biết bạn có nghĩ trước khi đưa ra thông tin thế này không hay nữa.

Khi nói về giá đấy là so với giá bình quân ở TQ, với thu nhập của nước họ, làm sao bạn đưa giá ra để so sánh như thế được . Mình hiện tại đang sống ở Nhật, mình có đi làm part time ở 1 quán ăn, nhỏ thôi, trông nó hơi cũ và không sang trọng, lúc đầu mình đã định bỏ ko vào phỏng vấn rồi, nhưng khi đi làm họ dạy cho mình rất nhiều thứ. Từ cách chào khách, giới thiệu chỗ ngồi, ghi order ... cả cách xử lý tình huống khi mình mang nhầm thức ăn sang bàn khác, thực tế thì mình không bị trừ lương, mình được dạy rằng, thức ăn đã để lên bàn thì ko được mang ngược trở lại, đồ ăn dư, có khi dư gần nguyên dĩa cũng phải đổ đi ...

Khi khách đặt bàn trước, người ta hủy thì cũng rất tươi cười, chào và mong hẹn lần sau sẽ được phục vụ, khi khách vào quán và ra về thì cả quán đều chào và cảm ơn khách . Nói về giá cả thì so với mức thu nhập ở đây quán mình làm được cho là giá rẻ, có cả món lẩu tầm khoảng 200k/người ...

Nếu đem so sánh với mức giá ở VN mình thấy quá khập khiễng, với tô phở 45k thì chắc ngay cả công chức cũng chắc chỉ dám tuần ăn 1 lần, còn người lao động phổ thông chắc không dám vào ăn luôn quá . Nói về lịch sự, mình ko biết các nưóc khác thế nào, nhưng ở Nhật có vẻ như khách hàng luôn được tôn trọng, những điều đấy, với các bạn Nhật thì đều được dạy 1 cách chu đáo tỉ mỉ, từ việc không trộm cắp, ko tham của người khác, đều được dạy từ khi còn bé. Mong rằng suy nghĩ của người Việt mình thay đổi 1 chút thì mới mong nước mình thay đổi tốt hơn .

Như những người làm nhà hàng thì hãy quan tâm đến khách hàng 1 chút, đừng đem chuyện giá cả ra so đo như thế, vấn đề đây là văn hóa kinh doanh bạn ạ . Mình cũng chỉ viết theo những j mình nghĩ và gặp, có gì không đúng mong các bạn pm nhé ^^.

( Gấu )


Cua hang o vn k the phat trien nhu vay duoc

mình thấy ở vn không phải là không làm được, không học tập được. Mình thấy các ý tưởng nâng cao chất lượng phục vụ tồn tại từ lâu rồi. Nhưng nếu bạn nhìn vào thực tế, khi một nhà hàng, khách sạn nổi tiếng thì việc dòm ngó của các cơ quan quản lý địa phương, hàng xóm cũng như đối thủ cạnh tranh càng tăng lên. Từ đó mà phát sinh thêm tiền bảo kê. Bạn phải có quan hệ với những ng này đ họ không quấy rầy bạn.

Mình đã biết có ng muốn mở quán Karaoke đàng hoàng, lấy ý tưởng từ bên Hàn Quốc + Châu Âu nhưng không xin đc giấy phép....trong khi đó cạnh nhà ngta có quan hệ, mở ra làm karaoke đèn mờ ....

Mình hi vọng khi những ng có chức có quyền công tâm, liêm chính hơn thì những ng dân bình thường mới có khả năng phát triển hết khả năng của mình.

( Cong Nguyen )


Quá tuyệt

Bài viết của bạn cung cấp cho tôi những tư liệu và gợi ý vô cùng hữu ích. Nhà hàng Hải Đế Lao tuyệt vời đã đành nhưng bạn cũng thật tuyệt.

Cảm ơn bạn

( toan )


Rất cảm ơn bạn vì cả hai bài viết.

Mình sẽ không bàn về giá thành ở đây, chỉ nói chút qua về tính khả thi của mô hình kinh doanh của Hải Đế Lao nếu đem đi áp dụng tại Việt Nam sẽ gặp một vấn nạn to lớn: Đó là sẽ có người lợi dụng để được ăn miễn phí. Từ đây sẽ dẫn đến ý đồ của nhà kinh doanh đi sai hướng. Từ kinh doanh ăn uống thành ra làm từ thiện...

Không phủ nhận do một bộ phân người Việt chúng ta có trình độ dân trí kém nhưng đa số xuất phát từ sự túng thiếu. Nói thật, chúng ta cứ ảo tưởng là dân ta hiện tại đã có cuộc sống dư giả, nhưng thực tế đại bộ phận dân chúng vẫn còn trong hoàn cảnh khó khăn. Lương tăng thì giá cả tiêu dùng cũng tăng!

Cái chúng ta có hiện nay đó là sự chuyển tiếp từ ''no bụng'' sang ''ngon miệng'', còn khi nào nó sẽ trở thành '' phục vụ tận tình''? Trong marketing có một nguyên tắc hết sức quan trọng mà mình luôn tâm niệm, sản phẩm xuất như thế nào là phát từ nhu cầu khách hàng. Nếu khách hàng không có nhu cầu thì chúng ta phải tạo ra nhu cầu đó. Nhưng ... trong trường hợp này, hiện tại mình không có phương án khả thi để tạo ra nó, có lẽ vẫn chưa phải lúc. :))

( Jade Phan )


Cần nói lại về rẻ hay không...

Theo như nhận xét của anh Đoàn Phúc Quang cho rằng cấu thành nên mức giá cả mà khách hàng sẽ sẵn sàng trả và cho rằng xứng đáng chỉ là lấy các yếu tố vật chất cộng lại với nhau thôi ư?

Em xin mạo muội phát biểu như thế này về cách 1 cách định giá sản phẩm "Giá cả (P)=giá cả mà khách hàng sẽ sẵn sàng trả và cho rằng xứng đáng (Pc)= chi phí sản phẩm trung bình (C)+ Độ thoả mãn, hài lòng mà khách hàng nhận được, đã được quy đổi 1cách tương đối ra tiền (Cc-chi phí được tính bởi khách hàng). Do có cánh tính trên, lợi nhuận kiểu mới sẽ tính từ phía khách hàng.Pi=Cc (lợi nhuận kiểu cũ là đến từ ích lợi của người bán. P=C*%mong muốn) Trở lại với giá cả của Hải Đế Lao. Theo em thì, nếu như các chi tiết, tình huống trên là chính xác thì mức giá 60 tệ/1người (~160.000 vnd) thì khá hợp lý.

Có câu 1 nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ cho theo em thì nếu có 1 sản phẩm có giá cười mắc hơn cả giá ăn thì ta nên vừa ăn vừa cười trừ thôi (ko cười là lỗ):P Còn nếu nói về việc đưa mô hình về VN. Chắc chắn 1 việc là phải có 1 số điều chỉnh. nhất là vụ chờ 1-2tiếng...

Nói nãy giờ có điều gì ko đúng xin các anh chị góp ý dùm nha. Em mới học năm 4 DHKT thui, chưa có kinh nghiệm gì ráo...

( Sơn Vũ )


@Đoàn Phúc Quang

Đồng chí quang có quan điểm trật lất nhỉ ? luckystar chỉ muốn trình bày về phong cách phục vụ và cái tâm của nhà kinh doanh chứ ko muốn đi sâu về chi phí hay rẻ hay mắc . Hình như còn nhiều người chưa hiểu rõ ý đồ của bài này nên có cái nhìn hết sức thiển cận !!! cái ý chính cần quan tâm thì ko quan tâm !!!

( phan sang )


Tôi không hề ngạc nhiên

Cám ơn bạn Luckystar đã chia sẻ thông tin cho các độc giả

Tôi cũng đã từng đên Trung Quốc, vì vậy tôi hoàn toàn đồng ý với bài viết của bạn. So sánh với phong cách phục vụ ở Việt Nam ( đặc biệt là ở miền Bắc ) thì hoàn toàn là khập khiễng. Tôi cũng không nói nhiều về phong cách phục vụ ở Việt Nam nữa, có điều chúng ta nên học hỏi nhưng cái tốt từ những nên văn hóa khác Hy vọng rằng với đà phát triển này Việt Nam sẽ theo kịp vơi nhịp sống của thế giới Tôi và các bạn cùng cố gắng nhé.

( Visitor )


Lẩu Hải Đế Lao

Cảm ơn bạn đã cho thông tin về cung cách phục vụ và món Lẩu Hải Đế Lao.

Phiền bạn cho mình địa chủ cụ thể của nhà hàng nói trên để khi có dịp đến Bắc Kinh mình sẽ thưởng thức.

( hoàng dung )


Hơn cả một giáo trình !

Hai bài viết của bạn là một "giáo trình" vô cùng sinh động và hữu ích !

Chúng tôi (những người được gọi là từng trải) và các con tôi đều vừa tốt nghiệp ĐHKT cần phải học-hiểu "bí quyết của ông Trương Dũng".

Cảm ơn bạn thật nhiều.

( Meggie N )


Không phải là rẻ

Tôi đã đọc qua hai bài viết rất hay của bạn về chuỗi nhà hàng Hải đế lao và tôi cũng là người làm kinh tế nên cũng hiểu rõ Chất lượng sản phẩm + Chất lượng dịch vụ tốt sẽ làm hài lòng khách hàng và là yếu tố then chốt dẫn đến sự thành công của công ty.

Nhưng có điều tôi muốn trao đổi thêm với bạn là với mức tiền bỏ ra 180.000-200.000 đồng/người để ăn lẩu ở nhà hàng Hải đế lao thì không phải là rẻ và chất lượng phục vụ ở các nhà hàng có mức giá tương tự như vậy ở VN cũng khá tốt. Mặt khác ở Việt nam (kể cả Hà Nội, Sài gòn) mức sống còn khá thấp nên nhiều người chấp nhận xếp hàng ăn phở với giá 23.000 đồng/bát còn hơn vào phở 24h để ăn với giá 45.000++ đồng/bát cho dù chất lượng phục vụ và vệ sinh rõ ràng hơn hẳn quán bình thường.

Vì bạn là nhà kinh tế tương lai, nên tôi hy vọng bạn sẽ viết bài tiếp theo phân tích cụ thể hơn về chi phí cấu thành nồi lẩu: chi phí vật liệu chế biến, lương nhân viên, thuê nhà... và so sánh nếu làm ở VN thì chi phí đó sẽ là bao nhiêu? Ngoài việc học tập về thái độ và cách phục vụ của nhân viên thì để ứng dụng hoặc ông chủ Trương Dũng muốn mở nhà hàng ở Việt nam thì có thành công không?

Xin cám ơn và mong được trao đổi tiếp

( Đoàn Phúc Quang )


Đồng ý với bạn, cần phải học điều hay

Một số người cứ nói trình độ dân trí của mình chưa đủ để làm theo họ. Thật ra đó chỉ là 1 lý do để biện minh. Nếu ngay từ bây giờ chúng ta thay đổi dần dần cách suy nghĩ, lối sống,... thì các bạn nghĩ xem, 10 năm sau hay 20năm sau đất nước ta sẽ như thế nào?

Tôi thấy chỉ cần xếp hàng chờ 1-2 tiếng để được vào ăn thôi cũng đủ cho chúng ta học hỏi rồi. Tại sao báo đi cũng đã nói nhiều đến văn minh xếp hành nhưng dân ta vẫn chưa làm được? Cái này chúng ta phải tự giác, tự ý thức và đặc biệt là cần phải có người khởi đầu. Ngay như chúng ta có thể làm những người tiên phong, một thế hệ trẻ, làm thay đổi thói quen và ý thức mà xưa nay VN chúng ta vẫn cần học hỏi rất nhiều. Tại sao không học hỏi những điều hay mà cứ biện minh cho cái lý do rằng chưa đủ trình độ.

Bài viết của bạn Luckystar rất hay. Cái cần học hỏi ở đây thì chúng ta ai cũng đã biết. Vậy thì chỉ còn trông chờ vào các bạn. Những thế hệ trẻ tri thức và nhiều hoài bảo, hãy làm để thay dổi trình độ dân trí của thế hệ chúng ta và thế hệ mai sau.

( Minh Hiền )


Tôi không có gì hơn ngoài việc cám ơn hai bài viết của bạn Luckstar

Tôi đã theo dõi bài viết của bạn Luckystar về cách phục vụ của quán lẩu Hải Đế Lâu, tôi thật sự ấn tượng về quy cách phục vụ rất hợp lí và hơn cả mong đợi của quán lẩu này. Đây chính là tiêu chí mà bất cứ một ngành phục vụ nào cũng cần phải có. Thật đáng khâm phục vị chủ nhân của quán lẩu, anh Trương Dũng đã có một cái nhìn thật thấu đáo, cặn kẽ. Áp dụng những tiêu chí mà quán lẩu Hải Đế Lâu đã và đang áp dụng là một bài học rất tốt cho những người muốn kinh doanh trên bất kỳ lĩnh vực nào, không riêng ngành ăn uống.

Qua đây, ta có thể nhận thấy vai trò của khách hàng và cách để tạo nên lòng trung thành trong họ với sản phẩm không phải là cái gì thật to tác mà lại rất gần gũi. Tuy nhiên, để đạt được thành tựu như thế là cả một quá trình nỗ lực học hỏi không ngừng. Nếu viết nữa thì cũng sẽ không hết chuyện về đề tài này, tôi xin phép tạm dừng tại đây. Một lần nữa, tôi chân thành cảm ơn bạn Luckystar đã cung cấp cho cộng đồng người Việt Nam chúng ta bài học thật bổ ích, hơn những gì trên trường lớp được dạy.

Thân chào, Ryan, Vinh Nguyen

( Ryan, Vinh Nguyen )


Cần có tâm trong kinh doanh

Bài viết của bạn hay lắm, một bài học đơn giản nhưng ít ai thực hiện được, nó đòi hỏi người chủ phải có cái tâm và quan niệm khách hàng là thượng đế thì mới thu phục được khách hàng.

Cám ơn bạn.

( Quang Pham )


Bài viết rất hay

Cám ơn bạn luckystar, mình rất thích đọc bài viết của bạn và rất thú vị với những điều bạn nêu ra và mình tin chắc bạn là một sv kinh tế nên đã có những cái đặt và giải quyết khá hay theo góc độ kinh tế.

Mình rất may là cũng có một thời gian hay qua Bắc kinh và thường hay ăn lẩu Tứ xuyên nhưng chỉ ở những chỗ gần Hotel mình ở và công nhận là nó rất ngon và thú vị nữa. Mình không muốn nói về chất lượng phục vụ tại đây mà mình muốn nói chung là là chất lượng phục vụ khách của ngành dịch vụ TQ tốt hơn VN ta rất nhiều chính vì vậy họ đã từng đặt mục tiêu đứng đầu về dịch vụ du lịch thế giới.

Bạn có đặt vấn đề về kinh nghiệm như vậy nhưng tại sao ở VN chưa chịu chú trọng và học hỏi, đây quả là vấn đề không chỉ ở góc độ một nhà hàng mà nó còn ở hầu hết các ngành ở VN hiện nay. Khi bạn về VN làm việc bạn sẽ thấy rõ vấn đề này, có những điều ta tưởng nó hết sức đơn giản để thực hiện nhưng nó lại rất khó mới có thể được thực thi khi mà cơ chế làm việc khá phức tạp ở các tập đoàn, tổng công ty trong nước.

Một ví dụ điển hình tại VN nhé: một doanh nghiệp dầu khí nọ tuyển một Trưởng Kỹ sư bán hàng rao trên forum chuyên về dầu khí ở VN và yêu cầu là Kỹ sư tốt nghiệp ngành điện vào làm, mình thắc mắc là tạo sao lại mời một Kỹ sư chỉ am hiểu về mặt kỹ thuật đảm đương vị trí ấy??? Họ thuyết phục khách hàng như thế nào?? Marketting ra làm sao? Đánh giá khách hàng tiềm năng ra sao? Dẫn dắt đội ngũ bên dưới ấy ra làm sao?? Thảo hợp đồng ra sao??... nhưng họ cương quyết vẫn giữ vậy vì một bác Kinh tế không biết gì về kỹ thuật để làm việc !!!

Đây là cách mà rất nhiều các Công ty tại VN đang thực hiện và mình thấy sẽ còn kéo rất dài cái tình trạng này. Còn nhiều góc cạnh nữa ảnh hưởng đến quyết định của họ trong đó có cả mối quan hệ thân thiết nhau nữa...

Dù sao cũng cám ơn bạn đã đưa ra một mô hình rất chi tiết để mọi người tham khảo và mở rộng tầm hiểu biết trước khi khởi nghiệp và tất nhiên hy vọng sẽ thường được đọc các bài viết khác từ bạn ví dụ như các dịch vụ du lịch của một khu vui chơi nào đó, một di tích, ngành dọn nhà TQ, hay một ngành nào đó nổi bật của TQ để mọi người được tham khảo nhiều hơn.

Chúc bạn ăn tết vui vẻ và hạnh phúc.

( Mèo )

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 

Voi4you